Kính gửi Các ủy viên Trung ương đảng CSVN và các Đại biểu Quốc hội

22 Sep 2016

 

Kính gửi

Các ủy viên Trung ương đảng CSVN

và các Đại biểu Quốc hội

 

Kính thưa các Quý Vị

Năm 2008, chúng tôi đã gửi cho Obama, lúc đó đang tranh cử chức Tổng thống Hoa Kỳ, bản phân tích và góp ý kiến với nước Mỹ mà chúng tôi đã viết từ năm 2003 (đã đăng trên Tạp chí Khoa học và Tổ quốc), rằng thế giới đa cực cân bằng là một điều rất khó, trong khi nước Mỹ đang có đầy đủ điều kiện để được thế giới tuyển chọn trở thành nước đứng đầu toàn cầu, nếu nước Mỹ quan tâm đến những vấn đề sống còn của tất cả Nhân loại. Và Obama đã vui vẻ trả lời chấp nhận. Đầu năm nay 2015, chúng tôi đã làm thơ chúc Tết cả nước, trong đó có đoạn đầu  mừng Xuân này như sau:

“Thánh thần” từ tầm cao vũ trụ nhìn xuống

Đã thừa nhận Việt Nam là đất nước anh hùng:

Trong khi thế giới còn đang loạn ly chia rẽ khắp nơi

Mà Việt Nam vẫn hòa bình, ổn định chung tay xốc tới.

. . . . .

  Nhắc lại chút xíu như vậy để các Vị tin rằng, chúng tôi có tinh thần xây dựng và đủ minh mẫn.

Thay mặt một nhóm anh em bạn bè trí thức xin kính gửi các Vị mấy ý kiến rất nghiêm túc xây dựng vì Dân, vì Nước  sau đây:

Tình hình trong nước đang yêu cầu rất gắt gao và tình hình thế giới văn minh lại đang rất thuận lợi, cho phép Đảng CSVN  có thể hoàn thành nốt việc Đổi mới Thể chế chính trị mà Tổng bí thư Trường Chinh đã mở đầu. Đấy chính là điều kiện rất tốt để giữ được ỔN ĐỊNH chính trị xã hội, an ủi linh hồn hàng triệu những người con Đât Việt đã ngã xuống vì Tổ quốc, lại đại đoàn kết hơn nữa được nội bộ Đảng, và giữa Đảng với toàn dân, tận dụng tối đa hơn nữa được sự ủng hộ của thế giới, từ đó củng cố, giữ vững, cải cách và phát triển hiện đại hóa được đất nước càng thêm thuận lợi.

Xin trình bầy nôm na để những ai không chuyên về lý luận triết học nhưng lại có trọng trách rất lớn trong việc bàn bạc và quyết định đường lối lãnh đạo đất nước trong thời kỳ đầy rủi ro bất trắc của thế giới hiện nay những lý do tại sao Đảng ta cần cương quyết hoàn thành thắng lợi Đổi mới Thể chế chính trị để đảm bảo ỔN ĐỊNH đất nước để phát triển tiếp.

Ai cũng biết rằng: Tất cả những sự kiện lịch sử và thành công vĩ đại trên đất nước ta trải dài suốt từ năm 1945 đến 30 tháng tư năm 1975 được toàn thế giới văn minh tiến bộ ghi nhận và hoan hỷ là dưới sự lãnh đạo của Chính phủ VNDCCH và của Đảng Lao Động VN, theo tư tưởng của Hồ Chí Minh (chứ không phải của Đảng CSVN và của Chính phủ CHXHCNVN). Nhưng sau 1975 Bộ Chính trị đã tự tiện thay đổi đường lối, tên nước, tên đảng mà không hỏi ý kiến toàn đảng, toàn dân . . . nên đã dẫn đến những sai lầm lớn, như đã thấy. Tại sao như vậy?

  1. Dựa trên lý luận của CN Mác – Lê (vừa qua đã là cơ sở của quan điểm “kiên trì” trong Đảng). Xin nói rất nôm na vắn tắt vào ngay bản chất tổng quát của vấn đề.

 Theo CN Mác – Lê :

- Mọi nước đều phải trải qua giai đoạn phát triển TBCN,; Và các nước TB tiên tiến nhất sẽ tiến lên CNXH trước tiên;

- CNXH chỉ chiến thắng CNTB khi năng suất lao động của CNXH cao hơn năng suất LĐ của CNTB;

- Các nước XHCN chậm phát triển chỉ có thể bỏ qua giai đoạn phát triển TBCN nếu được các nước XHCN phát triển tiên tiến giúp đỡ.

  Như vậy rất hiển nhiên, theo chính ngay CN Mác – Lê thì trong điều kiện thực tế VN và quốc tế hiện nay, Việt nam (với năng suất lao động còn thấp loại nhất thế giới, hơn thế lại không còn phe XHCN giúp đỡ) nên VN không thể bỏ qua giai đoạn phát triển TBCN để tiến ngay lên CNXH được. Vả lại, nên nhớ, CNTB chính là thành quả đấu tranh để phát sinh, phát triển vô cùng gian khổ của cả Loài người, nên CNTB chính là sản phẩm của tất cả Nhân loại, chứ không phải của riêng cá nhân hay một nhóm người nào; hiện nay các nước TB văn minh thực chất đã ngả theo Chủ nghĩa xã hội Dân chủ Bắc Âu, đang từng bước trở thành lực lượng nòng cốt và là chỗ dựa quan trọng chủ lực cho các nước nhược tiểu trên toàn thế giới giải quyết các khó khăn của họ. (Nên hiện nay toàn thế giới chậm tiến, ai cũng muốn đến các nước TBCN văn minh để tham quan học tập và làm ăn sinh sống).Vì vậy từ trong thâm tâm, chúng ta không thể chê bai, coi thường CNTB hiện đại, càng không thể cứ sai lầm coi CNTB là kẻ thù như trước đây. Đó chính là quan điểm duy vật của CN Mác – Lê về vạn vật biến đổi không ngừng và quan điểm văn minh hiện đại về đổi mới mà chính Đảng đang yêu cầu quán triệt. Còn CNCS thì sao? Đó là sản phẩm chỉ của một nhóm người rất nhiệt tình sốt sắng, nhưng còn rất nhiều khiếm khuyết, vô lý trong phần biện pháp triển khai (xin tham khảo các nguyên nhân tan rã của Liên Xô: Độc quyền đảng trị mất dân chủ + Công hữu đất đai, tư liệu sản xuất và kế hoạch hóa tập trung . . .) và đến nay tất cả toàn Đảng (từ Tổng BT) và toàn Dân ta (từ Chủ tịch nước), kể cả ông bạn láng giềng “4 tốt”cũng chẳng hiểu CNXH là thế nào, bởi hiện nay chẳng ở đâu trên thế giới đã có CNXH để chúng ta, một nước đi sau, có thể tới đó để tham quan học tập? (*) Một vô lý khác nữa rất rõ là: Trong khi các nước TB giầu có tiên tiến nhất trên thế giới (đã có đầy đủ 4 yếu tố chính: Thể chế chính trị dân chủ đa nguyên; Nhà nước pháp quyền tam quyền phân lập; Thị trường tự do có quản lý điều tiết; Xã hội dân sự lành mạnh) mà vẫn chưa đủ chín muồi để tiến lên xây dựng “CN hậu Tư bản”, mà Các Mác gọi là “CNXH”, còn nước ta (theo mọi thống kê chính thức của thế giới) là một nước nghèo, chậm phát triển, chưa tạo dựng nổi được 4 yếu tố cơ bản của CNTB, mà lại cứ cố tình “kiên trì” xây dựng CNXH bỏ qua giai đoạn phát triển TBCN. Quả tình, vì vị nể, kính trọng một dân tộc anh hùng trong đấu tranh vì độc lập tự do trước đây, nên thế giới văn minh cũng tế nhị, vui vẻ thông cảm cho cái sự “ảo tưởng” mơ mộng tốt đẹp của chúng ta, và vì để tập trung cùng hướng tới mục đích rộng lớn hơn. Điều lạc hậu ngộ nhận đó làm hại chính nước ta, nên thế giới có người đã nói mỉa mai rằng, “Việt Nam không muốn phát triển”.Vì vậy mới có sự ví von nôm na cho dễ hiểu rằng: “Kiên trì” định hướng phấn đấu tiến lên Tiến sỹ (Xã hội hậu Tư bản, hay CNXH đích thực) là không sai, song hiện nay mới còn đang học cấp 2 (Tiền TBCN), thì hãy yên tâm phấn đấu hoàn thành chương trình cấp III (TBCN văn minh như phương Tây) trước đã.(Một hình dung khác về sự bốc đồng ấu trĩ nữa, tương tự một trường trung học lại đề biển hiệu: Trường đào tạo Đốc tơ tương lai). “Tóm lại, học thuyết Mác về hình thái kinh tế - xã hội vẫn là quan niệm duy nhất khoa học và cách mạng để phân tích lịch sử và các vấn đề xã hội. . .Dù các yếu tố chính trị, tư tưởng, văn hóa có ảnh hưởng to lớn đến đâu chăng nữa, thì những quan hệ kinh tế xét đến cùng vẫn là quan hệ quyết định” (Một số vấn đề CN Mác – Lê nin trong thời đại hiện nay, trang 22, NXB Chính Trị QG,1996).Chính vì vậy hầu hết phe nhóm “kiên trì” bây giờ cũng đã thực sự nhận ra sự nhầm lẫn ảo tưởng nói trên. Vả lại, nếu phe “kiên trì” mà chấp nhận “thua”cả Loài người (thua CNTB) thì cũng không có gì là đáng xấu hổ!

(*)Mới ngày 19 tháng 10 năm 2011, tại Hà Nội, Tổng Bí thư Đảng CSVN vừa mới giao nhiệm vụ cho Hội đồng Lý luận TƯ của Đảng phải nghiên cứu để trả lời câu hỏi: “Đó là Chủ nghĩa xã hội là gì ?” (Bản in của Viện SENA nguyên văn “Phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng tại HĐ LL TƯ ngày 19 tháng10 năm 2015, trang 11).

2. Dựa trên quan điểm “chỉ Đổi mới kinh tế là đủ”:

  Thực tế thứ nhất, Cách mạng nước ta đã bị động lẫn lộn, đốt cháy giai đoạn, làm chồng lấn Cách mạng dân tộc dân chủ đa nguyên (do lãnh tụ Hồ Chí Minh khởi xướng) với cách mạng XHCN độc đảng toàn trị (bị ép từ LX và TQ, chính thức vội vàng từ Đ/C Lê Duẩn), đã làm cho cách mạng và xã hội Việt Nam sau thời chiến tranh đã trở thành một mớ hỗn tạp, sai lầm. Thực tế thứ hai: Hậu quả sự lẫn lộn hỗn tạp sai lầm đốt cháy giai đoạn đó đã dẫn đến khủng hoảng kinh tế xã hội đe dọa sụp đổ nên bắt buộc Đảng ta đã phải Đổi mới kinh tế theo Nghị quyết Đại hội VI (Đ/C Trường Chinh quyết định táo bạo). Nhưng tại sao VN đổi mới mãi mà không thành công, thậm chí còn dẫn đến suy thoái mất ổn định chính trị xã hội hơn nữa, kinh tế hiện nay đang bị nguy cơ đứng sau cả Căm pu chia? Bởi vì chúng ta đã không muốn Đổi mới toàn diện. Nói khác đi: Việt Nam đã quay lại ngồi vào cái “ghế” phát triển “Tiền tư bản chủ nghĩa” từ sau NQ TƯ 6 nhưng vẫn giữ sự lãnh đạo độc quyền toàn trị mất dân chủ của một đảng công nông, là Đảng CSVN, tức lại ngồi luôn cả cái “ghế” XHCN. . Có nghĩa là chúng ta đã tự tạo ra trạng thái mâu thuẫn đầu Ngô, mình Sở, hay nói theo cách nói của Hồ Chí Minh: “Ngồi cùng lúc trên 2 cái ghế  tất sẽ bị ngã” (Hồ Chí Minh toàn tập). Bởi vì:    

  Độc quyền đảng trị một mình nắm chặt cả “tam quyền phân lập” không cho ai được cạnh tranh, phản biện, không có cơ chế độc lập kiểm soát, không coi trọng mục tiêu (dân giầu, nước mạnh), chỉ coi trọng kiên trì biện pháp lạc hậu (chuyên chính vô sản ngăn chặn sáng tạo, lệch về bảo vệ Đảng, quyền lợi ích kỷ của cá nhân và của các nhóm lợi ích!), nên do đó, sự độc đoán rất vô tình mấy chục năm vừa qua đã tạo ra hàng vạn ông “vua” lớn nhỏ, không chỉ là nguyên nhân GốC đã làm hư hỏng, thui chột trí tuệ một bộ phận khá lớn hệ thống lãnh đạo của  Đảng và Chính quyền, mà còn lây lan, làm tồi tệ suy thoái trầm trọng cả nền văn hiến vốn rất tốt đẹp của đất nước, và làm nước ta ngày càng tụt hậu so với các nước ngay trong khu vực như thế giới và chính Đảng ta đã từng thừa nhận. Năng suất lao động của VN vấn là loại thấp trên thế giới, vậy cớ sao chỉ riêng “năng suất lao động” lãnh đạo, tức hiểu biết trong lĩnh vực chính trị - quản lý đất nước thì lại cứ tự cho của mình là cao hơn trình độ của các nước TB văn minh ? Thật là nực cười !

  Xin các Vị cho biết, có đúng là trong nước ta đã và đang diễn ra các nghịch lý như trên hay không ? Thế giới văn minh tiến lên mạnh mẽ, còn ta thì “Kiên trì” (Kiên là cương quyết, quả cảm; Trì là ngồi, giữ nguyên). Nếu không, tại sao trong Dự thảo văn kiện Đại hội Đảng, lần này chúng ta lại vẫn cứ “kiên trì” thể chế cũ ? Vì ai, và vì cái gì?

  Tất cả những sai phạm kéo dài đó làm chúng ta không chỉ đã bỏ qua nhiều thời cơ vàng để có thể đưa đất nước ta vốn anh hùng quả cảm vươn lên ngang tầm với 5 Con Rồng Châu Á, mà còn bị suy thoái đạo đức xã hội trầm trọng, thụt lùi trong xếp hạng kinh tế, bị thế giới phê phán, lên án nặng nề về nhân quyền.

  Tuy nhiên, phải thừa nhận rằng, thực chất Đảng CS đã có thay đổi tư duy (bắt đầu là từ bỏ kinh tế CS: Kế hoạch hoá kinh tế cả nước, đi theo kinh tế thị trường, phát triển kinh tế tư nhân, kinh tế hàng hóa) đã nhận ra rằng, cần tự đặt nước ta đúng vị trí trên thang bậc tiến hóa chung của cả Loài người, tức là cần thừa nhận thực tế VN chưa đủ các điều kiện (năng suất lao động và trình độ văn hóa xã hội, thiếu 4 yếu tố cơ bản) để tiến lên xây dựng Xã hội hậu tư bản (CNXH đích thực), mà mới đang đủ điều kiện để tiếp tục xây dựng phát triển đồng bộ, nghiêm chỉnh có chất lượng một nước văn minh mang tên “Việt nam Dân chủ Cộng hòa” mạnh giầu , Sau đó, vì Đảng ta không hề hèn yếu kém cỏi, sẽ dám tự do dân chủ bình đẳng cùng 1, 2 đảng phái giầu trí tuệ khác nữa thi đua bình đẳng cạnh tranh nhau để được nhân dân VN lựa chọn trao cho quyền lãnh đạo Đất nước theo nhiệm kỳ để tiến tiếp lên văn minh hiện đại. Đó chính là cốt lõi tư tưởng Hồ Chí Minh đã thể hiện đầy đủ trong những năm 1945 – 1950 mà đảng ta vẫn luôn nhấn mạnh là phải học tập.

Trên thực tế Đảng ta đã có đổi mới về chính trị, như hiện nay đã chấp nhận “đa nguyên” ở trong Đảng, thậm chí được tự do chính kiến ngay trong Bộ Chính trị; đã để mọi công dân được công khai thẳng thắn nêu ý kiến (“Dân chủ đến thế là cùng!”- NPT), Đảng ta đã thành thực bắt tay với ASEAN, Mỹ, Nhật, EU, SNG . .  đó chính là đã bắt đầu có Đổi mới thể chế chính trị về thực chất.

---

Vậy Trở ngại bao trùm hiện nay của chúng ta không phải là còn chưa sáng tỏ về mặt lý luận triết học nữa (để cương quyết từ bỏ những phần sai lầm của CN Mác- Lê, từ bỏ biển hiệu hình thức CHXHCNVN), mà sự cản trở đang nằm ngay trong khả năng hoàn thành sự thay đổi thế chế chính trị sao cho vẫn giữ được HÒA BÌNH, ỔN ĐỊNH, BẢO VỆ ĐƯỢC CHỦ QUYỀN ĐẤT NƯỚC, ĐẢNG TA VẪN LÀM CHỦ ĐƯỢC TÌNH HÌNH ?  

Trở ngại chính là về mặt thực hiện:

Nếu Công khai minh bạch giải trình trong Tự do dân chủ cạnh tranh là chìa khóa của ổn định, dân chủ, bình đẳng và văn minh của TBCN phương Tây, thì Bí mật, không công khai minh bạch,  dấu diếm không cho nhân dân biết, chỉ bàn trong nội bộ (TỪ Trung ương đến các chi bộ địa phương) mọi chuyện và tự quyết định rồi ép bên Chính quyền phải thực hiện. . . chính là không Tin Dân, vi phạm tận gốc quyền lợi nguyện vọng nhân dân, tạo khe hở ngay từ trung ương cho tệ nạn bè phái, tham nhũng tiêu cực, là làm thiệt hại quyền lợi người lao động, làm hại công nhân, nông dân thấp cổ bé họng, tạo ra suy thoái đạo đức và kìm hãm phát triển. Bí mật, tức không công khai dân chủ, chính là nguyên nhân lớn nhất đã giúp tạo ra mọi thủ đoạn tranh dành quyền lực hãm hại nhau ngấm ngầm mà dân không hiểu tại sao, triệt tiêu mọi sáng kiến trí tuệ, ngấm ngầm gạt ra lề những người tài giỏi, ngay thẳng trung thực. “Thượng bất chính, thì hạ tắc loạn” đã tạo ra nguyên nhân tốt nhất cho kẻ địch mưu cao kế sâu hơn chúng ta trà trộn lồng vào và bịa đặt dàn dựng bóp méo sự thật, làm lẫn lộn trắng đen, nhằm phá hoại và thống trị chúng ta.Vì vậy Đổi mới thể chế chính trị tức là dứt khoát chúng ta phải thực hiện Công khai Minh bạch Dân chủ bầu bán, tuyển chọn thật sự, dù giai đoạn đầu có thể làm rất nhiều người bị thiệt thòi. (Ví dụ họ đã đầu tư nhiều tiền của để mua “vào biên chế”, mua chức vụ, danh hiệu, mua dự án, công trình, .v .v .) và cũng khó bí mật với kẻ địch. Do đó, Công khai minh bạch lấy Dân làm GỐC, nghĩa là để Quốc hội có thực quyền cao nhất nước, chính đây mới là trở ngại GỐC mà riêng Đảng cần phải và có thể hòa bình ỔN ĐỊNH vượt qua. Vài chi tiết thêm:

1/ Đối nội:Vì cả nước ta đã đi vào con đường nhầm lẫn mấy chục năm, nên phần tốt đẹp truyền thống của đất nước ta, của con người VN ta đã rất ngẫu nhiên bị động phai lạt. Nhận thức sai, tư duy quán tính trì trệ của Đảng ta, của xã hội ta, và thực tế rất rối rắm phức tạp hiện nay của đất nước và khu vực . . . chính là sức cản lớn nhất của Đổi mới toàn diện. Nên nhiệm vụ hàng đầu số một bây giờ là phải giải quyết về nhận thức cho đúng vai trò của thể chế chính trị, như ở trên đã phân tích. Cần nhận thức rõ: Đổi mới toàn diện thông qua xây dựng 4 yếu tố cơ bản, trong đó quan trọng nhất là sửa đổi Cương lĩnh, Hiến pháp, luật pháp, cơ chế, các quy định cụ thể, thượng tôn pháp luật và tam quyền phân lập (chứ không chỉ kêu gọi huấn thị suông hoặc ra các loại nghị quyết độc quyền đảng trị rất tùy tiện buộc bên chính quyền phải theo như lâu nay vẫn làm). Đổi mới phải thực lòng từ trong nội bộtất cả đều phải tuân theo luật pháp nhà nước. Đó mới chính là biện pháp giữ vững ỔN ĐỊNH chính trị tốt nhất, thay cho việc giữ ỔN ĐỊNH bề ngoài chỉ thông qua kiểm tra, kiểm soát, theo dõi nắm bắt dư luận, đàn áp mọi chống đối của nhân dân. Và do đó chính lãnh đạo Đảng ta, các quan chức Chính phủ chúng ta cũng mới chắc chắn sẽ được sống yên ổn tiếp tục cống hiến cho đến khi về an dưỡng hạnh phúc tuổi già.

2/ Đối ngoại: Rõ ràng hiện nay tất cả các nước đều ủng hộ Việt Nam ta, chỉ còn lo một mình Trung Quốc cản trở, vì họ không muốn ta ổn định tiến lên trước họ, bởi vì như vậy họ sẽ khó thực hiện sớm được ý đồ tổng quát Đại bá của họ. Nếu toàn dân không hoang mang chia rẽ như hiện nay, mà đoàn kết đồng tâm vì mục tiêu dân giầu nước mạnh, thì TQ sẽ không dám liều mạng xâm lược VN. - Trên bình diện tiến hóa văn minh của thế giới hiện đại, trên thực tế sức mạnh và uy tín quốc tế, và nhất là trên biểu hiện hành động cụ thể ngay hiện nay của Hoa Kỳ và Trung Quốc đối với nước ta, thì chúng ta nên “liên minh thực sự” với nước nào thì có lợi hơn cho tương lai Dân tộc? Chỉ xét trên hai yếu tố: Dân tộc và Thể chế . . thì hiện nay nước Mỹ rõ ràng được Thế giới tin theo nhiều nhất. Từ đó VN không thể sợ mất ÔN ĐỊNH CHÍNH TRỊ , trái lại vị thế lãnh đạo của Đảng sẽ được nâng cao hơn trước!

3/ Trở ngại về mặt triển khai cụ thể hiện nay:

  - Chúng ta chưa có đủ chuyên gia thật giỏi, chuyên về phát triển kinh tế thị trường và tình báo quốc tế, nhất là ta lại muốn tham gia TPP, thì chúng ta phải thực sự cầu thị, một mặt phải nghiêm chỉnh thực tâm học tập lý luận và tổ chức triển khai CNTB văn minh ở những nước TB tiên tiến, mặt khác chúng ta nên mời những chuyên gia giỏi ở những nước TB tiên tiến sang giúp đỡ cố vấn cho nước ta.

- Trên thực tế, như đã nói, Đảng CS đã có đổi mới về chính trị, như đã chấp nhận “đa nguyên” ở trong Đảng. Nhưng nếu Đảng ta vẫn giữ cái tên (dù cho là hình thức) là Đảng CSVN, nhà nước  CHXHCN VN thì bản thân điều đó tạo cảm giác trong đảng , trong nhân dân và với thế giới là “vẫn còn chần trừ hy vọng” , tư duy Đổi mới nửa vời; tạo ra sự mơ hồ lầm lẫn và nghi hoặc trong  đoàn kết nội bộ và hợp tác quốc tế, chẳng hạn họ vẫn sợ VN sẽ “qua cầu rút ván”. . .Ta sẽ tham gia TPP, vậy thì chế độ CSVN khác biệt, mất dân chủ hiện nay làm sao lại có thể thỏa mãn những yêu cầu của một nền kinh tế năng động sáng tạo kiểu TPP ? Cho nên, cùng với “Diến đàn Kinh tế VN 2015” thì nay Đảng cũng nên cho mở  các “Diến đàn chính trị” để trí tuệ của toàn dân cũng được dân chủ công khai bàn bạc chính trị với Đảng.

Điều cần thận trọng thứ nhất là thái độ của Đảng và Nhân dân đối với tài sản tham nhũng trước đây của cán bộ đảng viên, và đối với hiện trạng lạc hậu, những mắc mứu tệ nạn sai lầm rắc rối khác ĐÃ XẨY RA của Đất nước (Ví dụ: Đụng độ trong thu hồi đất cho các DA (cần điều chỉnh lại đường lối công hữu = (gần như)vô chủ, đã gây rối loạn xã hội); Thái độ đúng đối với các DA nước ngoài, đặc biệt là các DA lớn đã chót giao cho TQ; Chủ động mở mang sản xuất nông nghiệp vùng sâu vùng xa kết hợp giải quyết công ăn việc làm; Phương hướng tiết kiệm mạnh chi tiêu ngân sách, trong đó có cải cách biên chế hành chính Đảng và Chính phủ; Vấn đề nghề cá Biển Đông v.v . . Đây cũng chính là các vấn đề thiết thân mà Đảng cần bàn về chủ trương lớn.

Điều cần thận trọng thứ hai là thái độ của chúng ta đối với phản ứng của Trung Quốc. Chính vì trước đây không công khai minh bạch, và chính là do cần giữ quan hệ tốt với nước bạn (hiểu nhầm rằng như thế là vì mục tiêu cao cả lâu dài hơn của nước ta), nên Đảng CSVN ta buộc phải ngậm đắng nuốt cay trong bí mật nên phải “chiến đấu đơn độc”, (mà các sự kiện liên quan từ cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 là một thí dụ điển hình). Nay ta phải thẳng thắn công khai để không phải “chiến đấu đơn độc” nữa. Chính vì bài toán tổng thể toàn cục lâu dài của TQ, mà vừa qua TQ dám hung hăng hoặc lại phải đấu dịu với cả Thế giới.

---

  Vậy Hãy “làm bừng tỉnh” tạo đột biến về Tư duy, trước hết trong lãnh đạo.

  Sau mấy chục năm bị bắt buộc phải độc đảng toàn trị ở một nước từ phong kiến và chiến tranh thoát thai, nên tệ quan liêu, cửa quyền, độc đoán, tham nhũng, tiêu cực, u mê đã ăn quá sâu vào nếp nghĩ và nếp sông từ trong Đảng lan tỏa ra toàn dân, vì vậy chúng ta không thể Đổi mới âm thầm, lặng lẽ, để biên giới đúng sai nhạt nhòa mà cần tạo ra một BƯỚC NGOẶT CÔNG KHAI nhằm gây ấn tượng mạnh “làm bừng tỉnh” tạo phấn khởi toàn Đảng, toàn Dân, nhằm cương quyết dứt điểm TỪ BỎ NẾP TƯ DUY BÁ QUYỀN tham nhũng tiêu cực CŨ của Đảng và Chính quyền từ TƯ đến mọi cơ sở.

Hiện nay chính là thời cơ để “làm bừng tỉnh” và tạo phấn khởi cho toàn Đảng và toàn Dân, để công khai dứt điểm với thế giới, về đổi mới toàn diện đất nước.        

           Tóm lại:

Tất cả mọi người Việt Nam, không phân biệt trong Nam hay ngoài Bắc, trong nước, hay ngoài nước, đều là nạn nhân xấu số của những thế lực tham lam, tàn bạo, độc ác trên thế giới gần một thế kỷ qua. Chúng ta hãy bỏ qua quá khứ đau thương để cùng tham gia vào quá trình khôi phục, phát triển và bảo vệ đất nước thông qua 3 nội dung chủ yếu sau đây:

  1. Mục tiêu của VN hiện nay là hoàn thành việc xây dựng nước VN mới, theo tư tưởng đường lối của chính VN, Quốc hội phải có quyền quyết định tối cao của Đất nước.

  2. Ngoài các đối tác chiến lược khác, bắt buộc chúng ta phải hợp tác toàn diện và chiến lược có hiệu quả thiết thực với Hoa Kỳ, tham gia vào TPP. Để hợp tác có hiệu quả thật sự với Hoa Kỳ, tránh phải thua thiệt lớn khi tham gia tổ chức TPP này, bắt buộc chúng ta phải cùng cơ chế, thể chế quản lý đất nước và phương thức giao dịch (cùng hội cùng thuyền, ngồi cùng một loại ghế) với họ. (Chúng ta vẫn hợp tác phát triển hữu nghị với nhân dân Trung Quốc, nhưng không thể bắt chước kiểu làm của Đảng CS Trung Quốc, bởi hoàn cảnh, điều kiện và mục tiêu (Đại cục) của họ khác với của Đảng và Nước ta).

 3. Vì Nhân dân là người chủ thật sự, vì vậy cần tham khảo tối đa những kiến nghị, những đề xuất rất sâu sắc và đầy đủ của Nhân dân, của các Lão thành cách mạng, Kiến nghị của các Tập thể nhân sĩ trí thức, các Viện SENA, VIDS và Diễn đàn Lý luận Phát triển.

Thực hiện 3 kiến nghị trên đây cũng chính là vì sự tồn tại vững mạnh của một Đảng đã có nhiều công lao với Đất nước trước kia.

---

Chúng ta nên nhớ Hégel (và chính Anghen đã nhắc lại) khi bàn về “biện chứng của sự phát triển” đã báo trước: Mỗi bước tiến mới sẽ tất yếu biểu hiện ra như là một sự xúc phạm tới cái thiêng liêng (CNCS), là một sự nổi loạn chống lại trạng thái cũ, đang suy đồi nhưng được tập quán thần thánh hoá(CNXH)”. Việt Nam và Hoa Kỳ đang giúp nhau – và giúp cả thế giới – “bừng tỉnh” để nhận ra: Trạng thái cũ, đang suy đồi nhưng được tập quán cũ thần thánh hoá!” từ đó sẽ hòa bình, ổn định cùng nhau tìm ra những cái “mới mẻ tốt tươi”.

Điều rõ nhất làm chúng ta vui mừng tin tưởng là: Gần một nửa thế giới nhầm lẫn, nay đã và đang “thức tỉnh”. Điều còn đặc biệt hơn: Chắc chắn Việt Nam – một đất nước điển hình trong thế giới chậm phát triển đã anh dũng đấu tranh giành độc lập, tự do, tiến bộ, và Hoa Kỳ - một đất nước đi tiên phong xây dựng nền văn minh Nhân loại, là 2 nước đang chung tay góp sức dẫn đầu sự “thức tỉnh” và đang hiệp lực vươn lên CÙNG CÁC NƯỚC TIẾN BỘ đưa thế giới hướng tới hòa bình, ổn định và văn minh hơn. Đúng như Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden đã ngẫm Kiểu Việt Nam:

“Trời còn để có hôm nay

Tan sương đầu ngõ, vén mây giữa trời”

  Hiện nay chính là thời điểm duy nhất còn lại để Đ/C Nguyễn Phú Trọng và các Đ/C TƯ noi theo Đ/C Trường Chinh thực hiện tiếp và hoàn thành công cuộc đổi mới Thể chế chính trị nhằm kết thúc thắng lợi hoàn toàn nhiệm vụ Cách mạng tháng 8 “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa” mà Lãnh tụ Hồ Chí Minh đã khởi xướng, tạo đà cho Đất nước tiến bước tiếp theo. Đảng ta không thể bỏ lỡ Thời cơ vàng một lần nữa!

bài viết liên quan

TS.VŨ DUY PHÚ

    Tiến sĩ ngành điện tử Hungary - Hungary Academ.ph.D

    Người đồng sáng lập hội vô tuyến điện tử Việt Nam ( REV ).

    Co-founder. VietNam Radio-Electronic Association

    Người sáng lập Hiệp hội Doanh nghiệp Điện tử Việt Nam ( VEIA ).

    Founder. VN Electronic-informatic Industries Association

    Người sáng lập Viện những vấn đề phát triển Việt Nam ( VIDS ).

    ​Founder. VN Institute of Development Studies

    Người sáng lập diễn đàn lý luận phát triển ( FODS ).

    Founder. Forum of Development Studies

Tư duy tập thể 2016

Bài viết và góp ý xin gửi về email: [email protected]


Số người đang online: 2

Số người đã truy cập: 45597